Đặc San Xuân 2017
Mùa Xuân và Ba
Ngưỡng Hiền

Mùa Xuân vừa đi trong nỗi nhớ
Có ngờ đâu Ba cũng ra đi
Âm dương cách biệt ngàn thu vắng
Mưa rớt bên thềm sao ướt mi?
Mỗi năm Tết đến, con mừng tuổi
Cha mẹ mất rồi, chúc gì đây?
Trong cõi hư vô nào thấy bóng
Mây trắng hững hờ theo gió bay.
Sau ngày đất nước tàn chinh chiến
Đau lòng ta rời bỏ quê hương
Bao người nhắm mắt tìm sự sống
Trên chiếc thuyền nan giữa đại dương.
Cứ tưởng ra đi là vĩnh viễn
Không bao giờ còn gặp mẹ cha
Nhưng thế gian vô cùng mầu nhiệm
Trái đất nửa vòng chẳng cách xa.
Mười năm qua, tóc Ba sương thấm
Mắt mờ trông theo những canh dài
Gặp lại nhau ngỡ như giấc mộng
Nước mắt tương phùng ướt đôi tay.
Đã mấy xuân rồi, về quê cũ
Mấy lần vào bệnh viện thăm Ba
Chiều nay có chiếc lá vàng rụng
Người đã lên đường khuất nẻo xa.
Ta chợt thấy cõi đời hiu quạnh
Ba đi rồi, trở lại không Ba?
Sao hỏi lòng mà nước mắt ra
Xuân đi rồi, bao giờ trở lại?


Những Bài Viết Khác
Thơ Bài Viết