Tác Giả & Tác Phẩm
Quê Hương Yêu Dấu

Có ai về lại An Giang,
Ghé dùm Châu Đốc, Châu Giang bến đò.
Thăm Thủ Khoa Nghĩa học trò
Thầy, Cô, bè bạn, ấm no thế nào,
Phú An, Vĩnh Tế, Cù Lao,
Đêm đêm biên giối mưa rào buồn tênh
Núi Sam, nú Cấm mông mênh,
Thất Sơn huyền dịu, người lên tu hành.
Hòa Hảo dân sống an lành,
Một đời, một đạo, bình sanh chờ Thầy.
Thánh tư nên đến chùa nầy,
Thờ Bà Chúa Xứ người đầy xin xăm.
Xin dùm một quẻ quanh năm,
Thăng trầm định mệnh oái oăm thế nào?
Đường về nên ghé Kinh Đào,
Chờ hoàng hôn xuống, lao xao gió chiều.
Thả hồn theo những cánh diều,
Điếm thêm vàng lúa, mỹ miều bức tranh.
Một trời tuyệt diệu quê anh,
Tân Châu dệt lụa, kết thành mối tơ.
Đừng quên Chợ Mới nên thơ,
Cù lao Ông Chưởng, nhiều lờ cá tôm.
Cò bay thẳng cánh chiều hôm,
Nhơn Mỹ, Núi Sập, rạ rơm thơm nồng.
Long Xuyên, Thốt Nốt, Lộc Đông,
Thọai Ngọc Hầu cũ bên giòng An Giang.
Một thời kỷ niệm ương mang,
Duy Tân, Hoàng Diệu thênh thang lối về.
Giáo dường chuông vọng đê mê,
Chắp tay cầu nguyện ngày về thiết than.
Hòa cùng vận nước xót xa,
Cỗng trường đã mất, xóa nhòa thân thương.
Chướng Binh Lễ vẫn vấn vương,
Từng gương mặt trẻ, con đường ngoại ô.
Chiều nào đếm lá vàng khô,
Tả tơi theo gió, tựa hồ mơ tan.
Quê hương yêu dấu bạt ngàn,
Thời gian không xóa, lại càng xa xôi...
Những Bài Viết Khác
Nhúc Lê
Thương tặng các em học trò Thủ Khoa Nghĩa, Châu Đốc: Công, Nguyệt, Lâm, Lộc Tường
Thương tặng các em học trò Thủ Khoa Nghĩa, Châu Đốc: Công, Nguyệt, Lâm, Lộc Tường

Có ai về lại An Giang,
Ghé dùm Châu Đốc, Châu Giang bến đò.
Thăm Thủ Khoa Nghĩa học trò
Thầy, Cô, bè bạn, ấm no thế nào,
Phú An, Vĩnh Tế, Cù Lao,
Đêm đêm biên giối mưa rào buồn tênh
Núi Sam, nú Cấm mông mênh,
Thất Sơn huyền dịu, người lên tu hành.
Hòa Hảo dân sống an lành,
Một đời, một đạo, bình sanh chờ Thầy.
Thánh tư nên đến chùa nầy,
Thờ Bà Chúa Xứ người đầy xin xăm.
Xin dùm một quẻ quanh năm,
Thăng trầm định mệnh oái oăm thế nào?
Đường về nên ghé Kinh Đào,
Chờ hoàng hôn xuống, lao xao gió chiều.
Thả hồn theo những cánh diều,
Điếm thêm vàng lúa, mỹ miều bức tranh.
Một trời tuyệt diệu quê anh,
Tân Châu dệt lụa, kết thành mối tơ.
Đừng quên Chợ Mới nên thơ,
Cù lao Ông Chưởng, nhiều lờ cá tôm.
Cò bay thẳng cánh chiều hôm,
Nhơn Mỹ, Núi Sập, rạ rơm thơm nồng.
Long Xuyên, Thốt Nốt, Lộc Đông,
Thọai Ngọc Hầu cũ bên giòng An Giang.
Một thời kỷ niệm ương mang,
Duy Tân, Hoàng Diệu thênh thang lối về.
Giáo dường chuông vọng đê mê,
Chắp tay cầu nguyện ngày về thiết than.
Hòa cùng vận nước xót xa,
Cỗng trường đã mất, xóa nhòa thân thương.
Chướng Binh Lễ vẫn vấn vương,
Từng gương mặt trẻ, con đường ngoại ô.
Chiều nào đếm lá vàng khô,
Tả tơi theo gió, tựa hồ mơ tan.
Quê hương yêu dấu bạt ngàn,
Thời gian không xóa, lại càng xa xôi...
Những Bài Viết Khác










































